Ngay thân sân ngôi trường tôi lừng lững một cây phượng. Tôi lần chần “bác” được trồng từ lúc nào. Tôi chỉ biết rằng khi tôi cắp sách tới trưởng thì “bác” đang già, già lắm.

Nhìn từ xa, cây như một người khổng lồ, mái tóc màu xanh. Thân cây to, hai bạn ôm không xuể. Vỏ cây xù xì nổi lên phần nhiều u viên như fan bị bướu. Nhưng ít ai biết rằng vào lớp vỏ xù xì đó cái nhựa đuối lành sẽ cuồn cuộn chảy nhằm nuôi cây. Ngày xuân về, cây đâm chồi nảy lộc. Lá phượng như là lá me, mỏng, nhìn tựa như các hạt cốm non. Những cành cây béo múp như hàng nghìn cánh tay gửi ra, đón ánh sáng mặt trời để sưởi nóng cho mình. Rồi đều tiếng ve râm ran thứ nhất của mùa hạ cất lên, cây bước đầu trổ hoa. Khi chưa ao ước khoe vẻ đẹp nhất của mình, hoa rụt rè ẩn mình trong khi đài hoa xanh mỡ chảy xệ màng. Từng nụ, từng nụ uống sương đêm với tắm nắng nóng mai rồi rảnh hé nở. Hoa phượng gồm năm cánh, mượt như nhung, toàn một red color thắm. Nhị hoa dài, xung quanh gồm một lớp phấn hung hung vàng. Không còn mùa hoa, trên cây che ló đa số chùm trái phượng. Trái phượng kiểu như quả bồ kết cơ mà dài và to hơn.

Bạn đang xem: Xù xì hay sù sì

Mỗi lần hoa phượng nở, lòng cửa hàng chúng tôi rộn lên bao cảm xúc, vừa vui lại vừa buồn, lại xen cả lo lắng. Tôi vui vị sắp dược nghỉ hè, bi thương phải xa ngôi trường, còn băn khoăn lo lắng vì mùa thi vẫn đến. Chúng ta ơi! Hôm nay bắt đầu ngày thi rồi đây. Buổi trưa, tôi vui vẻ đến khoe điểm mười đỏ chói với “bác” phượng già.

Hàng ngày, chúng tôi tưới nước đến cây. Đôi thời gian lại có một số trong những cậu học tập trò tinh nghịch trèo lên cây để hái quả. Làm thế nào quên được phần lớn kỉ niệm êm đẹp về tín đồ “bạn già” luôn chia sẻ niềm vui nỗi ảm đạm với chúng tôi trong học tập. Cầm cố rồi, chúng tôi phải nghỉ ngơi hè, xa các bạn bè, xa cô giáo, xa “bác” phượng kính yêu. .

NGUYỄN TỐ HOA

(Hà Nội)

*

Bài làm 2

Lớp em, đứa nào cũng thích cây bàng sinh hoạt trước sân trường.

Chẳng hiểu cây được trồng từ thời điểm năm nào mà lúc này ngọn sẽ vượt mái hiên bên văn phòng. Nói là ngọn tuy thế chỉ là cái tân lá tròn như loại bánh giầy béo tốt che đuối một góc sân. Vào rất nhiều ngày hè oi bức, đứng dưới gốc bàng như đứng dưới một chiếc ô che nắng. Dưới tán lá xanh um, phần đa cành bàng xòe ra tứ phía tựa như các gọng ô khủng vậy. Gồm vài cành không tuân theo kịp chúng bạn chạm cho tới tán lá, là là ngang đầu bạn lớn. Ở ngay gần nách cành, phần đa cành này to bởi cánh tay em, nhẵn thín vì những lốt chân nhún dancing hoặc phần nhiều bàn tay nỗ lực lấy để đu bạn của chúng ta nam cao lớn. Thân bàng to bởi một vòng tay em nhưng mà xù xì, lồi lõm. Thân thân tất cả mấy mẫu u lồi ra như những củ nâu lớn ai đã tích hợp đó. Các chiếc u lồi ra đó thật tiện mang lại mấy chúng ta nghịch ngợm say đắm leo trèo, bám vào thân cây, đặt chân lên mấy bậc vẫn với cho tới tán bàng. Rễ bàng mở rộng gần bằng tán bàng. Những cái rễ rộp lên to bởi thân cây hồng, uốn lượn trên mặt đất. Đó cũng là những chiếc “ghế” cố định và thắt chặt cho bọn chúng em ngồi đánh bài trong giờ đồng hồ ra chơi hay nghỉ ngơi giải lao trong số buổi lao động.

Tiết thu đến, lá bàng đưa dần quý phái màu quà rồi hung hung và đỏ sẫm thời điểm đông về. Cả tán bàng sum suê chỉ từ lại số đông cành trơ trụi ngẳng nghiu trông như bàn tay của những ông già khó tính.

Dưới nơi bắt đầu bàng, tủ đầy hầu như lớp lá thô cong như những cái bánh tráng. Chiều chiều, bác bỏ lao công quét gom lại để nấu nước cho các thầy cô giáo uống. Chỉ mấy hạt mưa bay đầu mùa em vẫn nghe những chồi non tí tách nứt mầm. Những búp bàng trông giống rất nhiều ngọn nến xanh đẹp đẹp khắp đầu cành. Ấy là lúc ngày xuân đến. Chẳng bao ngày nữa, tán bàng xòe rộng đậy mát cho chúng em vui chơi, nô chơi ở sảnh trường.

Rồi đây, đến ngày xa mái trường thân yêu, em đã mang theo rất nhiều kỉ niệm của thời thơ dại bên cội bàng thân thuộc thân sân ngôi trường này như một hồi ức đẹp.

TRỊNH THỊ PHƯƠNG LAN

(Thanh Hóa)

Bài có tác dụng 3

Giữa sảnh trường tôi, đứng sừng sững một cây phượng vẫn nở rộ phần nhiều đóa hoa đỏ thắm. Tôi đắn đo nó được trồng từ bỏ bao giờ, chỉ biết rằng, lúc tôi bắt đầu đặt chân vào trường đă thấy nó đứng đấy như một cánh mày râu hiệp sĩ hiên ngang, bít chắn nắng nóng mưa mang đến tụi nhỏ tuổi trường tôi.

Cây phượng sẽ già lắm rồi. Thân cây đã đưa sang gam sắc xám có không ít đốm trắng bạc vì cao tuổi. Nó giương rất nhiều cánh tay che chở cho công ty chúng tôi khỏi phần nhiều tia nắng nóng bức của ngày hè đổ lửa. Dưới gốc cây, nổi lên các chiếc rễ lớn, ngoằn ngoèo, uốn nắn lượn giống như những con rắn đang tuồn vào nhẵn râm nhẵn mát. Phía bên trên là tán lá như một cái lọng khổng lồ. Tôi không biết ai đã đan phần đông cành cây lại với nhau nhưng thành loại lọng khéo cho như vậy. Những chú ve hay ẩn bản thân trong vòm lá phượng và cất tiếng kêu sa sả suốt ngày.


Giữa khoảng chừng trời mênh mông, những đóa hoa phượng đỏ rực khá nổi bật lên, rực thắm với dễ thương. Vào giờ ra chơi, mọi cánh hoa phượng được các bạn gái tách ra thành đông đảo chú bướm xinh xinh. Sau mọi trận mưa rào, hoa phượng rơi rải rác khắp sân trường giống như cả mặt sân được trải lên một tấm thảm red color tươi, ánh lên bên dưới tia nắng phương diện trời. Cây phượng cầm lá quanh năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phô ra mọi cành trơ trụi, khẳng khiu. Nhưng lại sang xuân, chồi non lại nhú ra, bao phủ một blue color tươi mát mang đến cây. Mỗi lần như thế bên cạnh đó tuổi tx thanh xuân lai trở về với cây phượng già, xóa đi sự già nua sẽ in hằn lên toàn thân của nó. Tiếp đến không lâu, ở mọi sân ngôi trường hình ảnh của ngày hè lại được vẽ lên bằng những chùm hoa đỏ thắm. Nó mang đến niềm vui sướng, háo hức mang lại tuổi học tập trò.

Mùa hè lại cho và phần nhiều cánh phượng tựa như các cánh bướm vẫn nằm trong số những trang lưu cây viết của tụi bé dại chúng tôi như một vết ấn kỉ niệm đẹp nhưng trước lúc chia tay gửi lại lẫn nhau để nghỉ ngơi hè.

Xem thêm: 【Nhanh Nhất】Cách Chuyển Danh Bạ Từ Windows Phone Sang Gmail, Cách Xuất Danh Bạ Từ Windows Phone

Bài làm 4

Vào mọi ngày tháng ba trung trung ương mùa khò sinh sống miền đất Nam cỗ này, nắng nóng như thiêu như đốt., Tan học tập trở về nhà, tụi học tập trò chúng em hay tụm năm tụm bảy ngủ lại dưới cội cây me tây để tránh dòng nắng chói sáng ấy, chủ yếu gốc cây gồm bóng đuối này đã đánh dấu không biết bao nhiêu những kỉ niệm đẹp của tuổi học tập trò.

Có lẽ ai đó trước đây khi trồng cây me này đã thống kê giám sát khá góc cạnh cho tụi trẻ bọn chúng em tất cả chỗ dừng chân nghỉ lại bên trên một đoạn đường bốn cây số cuốc bộ khi chạm chán cái nắng gay gắt của mùa khô. Quan sát từ xa, cây bà bầu tây đứng sừng sững bên vệ mặt đường như một cây cổ thụ xòe tán lá sum suê bít mát cả một khoảng chừng đất rộng. Đến sát em, càng thấy dáng vóc đồ sộ và lớn tưởng của nó. So với phần nhiều cây phi lao, bạch đàn, xà cừ… dọc theo vệ đường sát đó thì nó vượt hẳn cả kích cỡ lẫn bóng che. đông đảo người trải qua đây, cho dù vội vã đến đâu thuộc muốn tạm dừng mươi lăm phút để tận thưởng cái không khí dìu dịu từ chiếc phòng “điều hòa nhiệt độ” ko kể trời này và tránh cái nắng và nóng tháng ba như đổ lửa của mùa khô.

Gốc cây ước lượng hai vòng tay fan lớn ôm ko xuể. Những chiếc rễ to, nhỏ tuổi đủ cỡ bò lan xung quanh đất dùng làm ghế ngồi cho khách hàng đi đường, nay đã nhẵn láng lên nằm phơi mình giống như các con rắn to con trong láng râm mát. Thân cây trực tiếp đứng từ bỏ mặt khu đất lên chừng tư mét new đâm chĩa thành cha nhánh mập đều nhau, tạo nên một loại vòm tròn như dòng dù phi công blue color lục. Vỏ cây xù xì, gray clolor xám. Một vài khách đi đường, chắc rằng muốn luụ giữ gìn đây một kỉ niệm nào kia ở nơi bắt đầu cây này bắt buộc đã sử dụng dao tương khắc trên vỏ cây ngày, tháng, năm và chữ kí loằng nhoằng chúng ta tên của mình.

Tít trên cao, tán lá sum suê xòe rộng ra ấy là nơi số đông chú chích bông, kính chào mào, sáo sậu… thỉnh thoảng thường tụ tập về đây dự “hội diễn ca múa nhạc”. Đến mùa ra hoa, loại vòm xanh lục đẩy đà này ăn điểm tô vô vàn hầu như chấm nhỏ li ti màu hồng tím, trông bắt đầu tuyệt diệu làm cho sao! Cứ tưởng vòm lá như một tờ vải hoa sặc sỡ đủ màu, căng phồng lên giữa khoảng tầm trời xanh ngắt vời vợi. Cây me tày là vấn đề tụ hội của lụ học tập trò bọn chúng em sau buổi chảy học. Ngồi dưới nơi bắt đầu me tây, giữa mẫu nắng chói chang của mùa hạ new cảm thấy lanh tanh và dễ chịu và thoải mái đến nhịn nhường nào! phần nhiều trò đùa đá cầu, đánh bi, kéo co, banh đũa… đều ra mắt sôi động ở đây. Cứ thế, cây me tây đính thêm bó với chúng em suốt đông đảo ngày tới trường vói biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi ấu thơ.

Mai trên đây dẫu gồm phải ra đi nơi chôn nhau cắt rốn của mình, gồm ai kia hỏi rằng: “Hình ảnh nào sâu đậm nhất gợi nhớ quê hương?” cơ hội ấy, em sẽ không ngần ngại vấn đáp rằng: “Đó là cây me tây trên phố đến trường”.

Bài làm cho 5

Sân ngôi trường em trồng tương đối nhiều các loại cây mang lại bóng mát. Bọn chúng đứng thành mặt hàng thẳng tắp, xòe tán rộng bịt bóng mát mọi cả sân trường. Nhưng có lẽ chỗ gốc cây cổ thụ ham nhiều bè phái trẻ chúng em nhất vẫn luôn là cây đắm say già.

Không biết đến náy, si mê già đã từng nào tuổi? Cô giáo chủ nhiệm nói: “Cô về đây vẫn hơn mười năm rồi, khi đó cây si tương tự như bây giờ. Cô nghe nói, trường đoản cú khi gồm ngôi trường này thì người ta đã trồng nó từ lúc nào rồi?”. Chắc rằng nó đã sắp trăm tuổi trù trừ chừng. Chú ý từ xa, cây si y như một cây dù đẩy đà xanh thẫm, rủ bóng xuống sảnh trường. Những cái rễ mịn màng nằm uốn nắn lượn cùng bề mặt đất như các con trăn hoa nằm ngủ yên lìm bên dưới bóng râm. Bao gồm rễ bò lan mang đến gần mười thước cùng bề mặt đất rồi bắt đầu chịu chui xuống. Thân cây to, ước lượng sáu bảy đứa chúng em nỗ lực tay nhau mới kín đáo được một vòng. Vỏ cây gray clolor sẫm với cũng trơn mịn như có ai quẹt vào đấy một lớp xi. Phần đông toàn thân cây, rậm rạp những tên tuổi, những số lượng và hồ hết nét tổng quát hình nhân do các bậc lũ anh, bầy chị những lớp trước giữ gìn để kỉ niệm một thời đã học bên dưới ngôi trường này. Điều thú vị nhất đối với chúng em là cụ lấy các cái rễ to bằng ngón tay mẫu lòng thòng từ bên trên xuống, thi nhau vươn cao hoặc chơi đánh đu, mặc dù mạo hiểm dẫu vậy rất thú vị. Qua tìm hiểu, chúng em biết những trò nghịch “mạo hiểm” này trường đoản cú xưa mang đến giờ chưa xảy ra một tai nạn đáng tiếc nào đáng tiếc.

Lên cao độ chừng hai thước, thân cây chia làm bốn nhánh phần lớn nhau, vươn rộng ra xung quanh. Dường như quanh năm, cây ham mê vẫn xanh một màu xanh da trời muôn thuở của nó. Lá si nhỏ và dày, cành lại dai buộc phải dù mưa gió bão bùng si mê vẫn vững vàng vàng chống chọi lại thiên tai mà không còn hấn gì. Cây si đã gần trăm tuổi cơ mà trông nó vẫn cường tráng.

Trên vòm lá xanh um của nó, thường ngày đều rộn tiếng chim ca. Băn khoăn chích bông, kính chào mào, sáo sậu… cùng cả cu gáy nữa ở đâu tụ hội về đây nhiều đến thế? Ngồi trong lớp học tập bài, bọn chúng em hay được trải nghiệm những bạn dạng hợp tấu củạ bầy đàn chim đề xuất cũng giảm được sự stress phần nào.

Những giờ đồng hồ giải lao, bọn chúng em thường tụ tập về đây ngóng mát, vừa tổ chức chơi những trò chơi của tuổi thơ xuất xắc kể phần đa chuyện tếu cho nhau nghe đời thường. Tiếng nói của một dân tộc tiếng cười râm ran dưới gốc cây.

Mai đây, khi nên từ biệt mái ngôi trường này thì cây ham già vẫn mãi mãi nhằm lại trong tâm chúng em mọi ấn tựợng, rất nhiều kỉ niệm xinh xắn của tuổi học trò.