You are here

Trang nhà » bồ Tuổi 18 » người tình Tuổi 18 - Quyển 2 - Phần 1 » nhân tình Tuổi 18 - Quyển 2 - Chương 33

to view this đoạn clip please enable JavaScript, and consider upgrading khổng lồ a web browser that supports HTML5 video


Tình Nhân Tuổi 18Quyển 2 - Chương 33gdhoavang.edu.vn

Tình giây tiếp theo, lại đá hắn đến địa ngục: "Đoạn Tuấn Hi thật đáng có tác dụng nam nhi, anh ấy thật nữ tính cũng thật lãng mạn. Rộng nữa, anh ấy biết chuyện thừa khứ của em, biết em bao gồm hai đứa con, mà lại anh ấy không nhằm ý, anh ấy nói chỉ cần em gật đầu, anh ấy sẽ gửi em qua Anh!" Vũ Tình ko chớp mắt, chân thành nói.

Bạn đang xem: Tình nhân tuổi 18 quyển 2

"Không, em còn tồn tại con, bọn họ là tín đồ một nhà!"

Vũ Tình lòi ra một niềm vui bất đắc dĩ, nhún mình nhún vai: "Tuy rằng em tất cả con, tuy vậy em cũng chính là phụ nữ, cũng cần phải có tình yêu!" cô ám chỉ rõ ràng? Hắn không hiểu nhiều được à?

Cô đã chịu đựng đựng trên mức cho phép rồi, hắn lại những lần đem thành tâm của cô, đãm nát bên dưới chân, cô chỉ hoàn toàn có thể làm được như thế này!

Thang Duy Thạc nhăn mày đau đớn, lời cô giống như một bé dao hung hăng xẹt qua tim hắn!

Tình yêu? dễ thường cô sẽ không còn thể yêu quý hắn sao? dễ thường cùng người đàn ông khác mới gồm tình yêu sao?

Môi mỏng dính nhếch lên, thật lâu sau new dám há miệng hỏi: "Vậy... Vậy tình yêu, anh rất có thể cho em mà? Em có nguyện ý yêu thương anh không?"

Lời hắn nói khiến cho người cô run lên, đôi mắt mở thiệt to. Làm ơn đi, con đường đường là tổng giám đốc lớn, chỉ số sáng dạ chỉ có như vậy này thôi sao? lẽ nào hắn còn ko rõ người cô yêu thương là hắn sao?

Thấy cô không trả lời, hắn càng thêm nóng nảy: "Vũ Tình, em nói mang lại anh biết, em hoàn toàn có thể không lựa chọn anh, thì hãy cũng vì chưng con chúng ta mà nghĩ lại..."

Cách nói này càng có tác dụng cô thêm nóng giận, đứa con, con, đều là vì con? Cô ko lạ nếu bởi vì con, hắn mới miễn cưỡng nhận cô: "Thang Duy Thạc anh câm miệng, em ko muốn thì thầm với anh. Anh nếu muốn giữ em lại, anh hãy theo đuổi em đi! Em chỉ hy vọng người xuất sắc với em, Đoạn Tuấn Hi thật tốt nhất với em!"

Vội đá quý để khẩu ca lại phía sau, Vũ Tình chạy vào vào bếp.

Mà hành vi đó để lại một bạn lẻ loi, chỉ biết đứng ngây ngốc, nghĩ về tới lời nói cô vừa bỏ lại. Cô... Cô... Cô chấp nhận để hắn theo đuổi cô?

Khóe mồm Thang Duy Thạc nở thú vui hưng phấn.

---

Mưa tiếp tục hai ngày hai đêm, ngày thứ bố mặt trời sau cuối cũng lòi ra khuôn mặt cười cợt rực rỡ.

Ánh sáng mong đợi đã lâu, đối với sinh hoạt ở địa điểm thị thành này mà nói. Đúng là chuyện hưng phấn.

Mà đối với căn hộ bọn họ Thang, người nào cũng thật cao hứng, độc nhất là tè công chúa nhỏ.

"Mẹ, ba, cấp tốc chút đi, bọn chúng con ý muốn đi đơn vị trẻ!" sáng sớm từ bây giờ gương khía cạnh Nhạc Nhạc rất là sáng lạng, sớm đang thức dậy không đề nghị nhờ mẹ, tự bản thân mặc cỗ váy vào người.

Cầm theo một chiếc túi nhỏ, phía sau mang mũ quả dưa, gấp rút đứng trước cửa ngõ lớn, dùng sức kêu cha mẹ.

Mà lúc này trong phòng khách ba người đang say trong giấc ngủ

Ây da... Có thể thấy được Nhạc Nhạc và đúng là một bảo vật đầy tinh lực.

Đứng trước cửa chờ, cô bé nhỏ không thấy ba chị em đi ra, bảo vật Nhạc Nhạc mết hết tính nhẫn nại.

Lạch cạch...

Lạch cạch...

Chạy đến trước phòng ngủ, kiễng chân đem tay mở nấm mèo cửa, công dụng không gồm động tĩnh gì.

Bang bang bang bang...

Bàn tay nhỏ bé sử dụng sức gõ cánh cửa, không chỉ có thế là gõ hai mẫu cùng một lúc: "Ba, mẹ, anh tai lười nhanh rời giường, nhanh rời giường..."

Nhạc Nhạc thông báo kêu, khiến cho hai người đàn họ bất đắc dĩ bắt buộc mở mắt.

"Trẻ nhỏ nhà ai vậy, không yên ổn ta buôn bán đi đó!" Thang Duy Thạc ngồi dậy, khó tính nói.

Thân thể cô ngọ nguậy co lại, miệng than thở: "Thang Duy Thạc, anh bán đứa bé ra ngoại trừ đi, người con này thật là náo loạn!"

Thang Duy Thạc hùng hổ xuống giường, đi cho cạnh cửa.

"Ba người mẹ mở cửa, rời giường, bên ngoài mưa sẽ tạnh!"

Thang Duy Thạc bỗng mở cửa ra, chỉ thấy thân thể nhỏ đánh trực tiếp tới: "A..."

Cánh tay vươn ra bắt lấy áo trong gái, giúp cô gái nhỏ không bị té xuống đất. "Nhạc Nhạc, bé rất bướng bỉnh, hiện giờ là mấy giờ, nhỏ sao kêu to như vậy, hả?"

Nhạc Nhạc liếc bố một cái, ko phục nói: "Mọi tín đồ đều là heo lười, hiện giờ mấy giờ đồng hồ còn không rời giường?"

Nhìn dáng vẻ phụ nữ ngang ngược, Thang Duy Thạc ko nhịn được cười, vì chưng loại ngang ngược này trọn vẹn di truyền từ bỏ hắn. Loại ánh nhìn này, biểu tình này, hắn đúng là rất thân quen thuộc.

Tuy đam mê là thích, dẫu vậy giờ này tiểu ác ma đã quấy rầy giấc mộng cả nhà. Cánh tay Thang Duy Thạc vừa thu lại, nhấc con gái đi đến phía phòng khách.

Thời điểm cả nhà đi thoát khỏi căn hộ, mới phát hiện phía bên ngoài một đống hỗn độn. Mà trên mặt quốc gia ước chừng cho bắp chân, phần lớn bạn nhỏ tuổi đang ở và một chỗ.

Trên phương diện nước nhánh cây cùng lá cây, cứ trôi dập dìu theo thủy triều lên xuống.

Xem thêm: Thành Ngữ Tiếng Anh Hay Về Cuộc Sống Thông Dụng Nhất, Tổng Hợp 60 Câu Thành Ngữ Tiếng Anh Về Cuộc Sống

"Ha ha, thật tốt quá, nhà họ có con sông nhỏ!" Nhạc Nhạc mừng húm la lên, nhấc chân định lội nước.

Vũ Tình giận nghiến răng nghiến lợi, đang mong mỏi kéo con bé xíu lại, Thang Duy Thạc cấp tốc trước một bước ôm Nhạc Nhạc lại: "Có đề xuất mấy ngày không tấn công con, con ước ao ngứa domain authority rồi cần không?"

"Hà..hà, nghịch vui lắm! tía mau buông con xuống, mau mau!" Trời ạ, cô đang lâu ko đi ra! tiếng nói của đứa trẻ, dĩ nhiên mọi bạn sẽ không chú ý tới đâu! Vũ Tình nhìn nước bên dưới mặt đất, không nhịn được lo lắng. "Chắc mọi nơi đa số bị ngập nước, như vậy hôm nay không thể đi làm được rồi?"

Thang Duy Thạc so với cô càng lo lắng, kết thúc công tác một ngày so với công ty tổn thất cũng tương đối lớn, huống bỏ ra đã thường xuyên hai ngày. Chẳng lẽ từ bây giờ không thể đi làm? thật là lỗi bét!

"ba, bây giờ có thể đi công ty trẻ không?" Tiểu bác cũng gật đầu với sự mừng húm của Nhạc Nhạc, chiếc đầu nhỏ bắt đầu nhăn nhó, nghĩ từ bây giờ có thể khôi phục bình thường hay không.

"Đi đơn vị trẻ, tía mau mau đưa chúng con đi công ty trẻ!" Nhạc Nhạc ở bên tín đồ ba, dùng sức vặn vẹo thân thể thúc giục ba mình.

Nhìn dags vẻ ngây thơ của em gái, Tiểu bác bỏ không nhịn được trợn mắt: "Nhạc Nhạc, không bắt buộc náo loạn, hiện giờ với trường hợp này, xe của ba rọi sợ rất nhiều không mở được!"

"Vì sao không mở được, mỗi lần trời mưa đều chưa phải lái xe cộ đi sao? Ba, nhanh chút đi!" Nhạc Nhạc hoài nghi lời anh trai, cô nhỏ xíu không thể hiểu vụ việc mấu chốt.

Trận bão này thiệt quá bạo phổi mẽ, nhánh cây bị gãy không hề ít chặn hết chiếc nước.

Để thông cái nước những nhóm công nhân bắt đầu bắt tay vào công việc, lập tức mẫu nước dần dần thông thoáng.

Lúc này bốn nhân khẩu trong nhà, quan sát hàng xóm xung quanh lộ ra nụ cười thật tươi.

Trong dịp khởi hễ xe, Thang Duy Thạc gọi smartphone cho làm chủ nhà trẻ, bên trẻ đang phục hồi lại, tương lai mới đi học được.

Tiểu bác và Nhạc Nhạc ai vẫn trông đây? Này... Này thành một vấn đề nan giải! hiện giờ ben không tính một lô hỗn độn, bầy họ cũng chẳng thể nhờ cô vương vãi trông giúp hai đứa con.

Vũ Tình sử dụng sức nhấp lên xuống đầu, tỏ vẻ buộc phải đi làm. "Không được, bất kể như thế nào đây là quá trình của em, em bắt buộc không đi làm mà phải ở trong nhà trông con!" Vừa rồi công ty đã thông báo cô lúc này phải đi làm.

"Chúng bé không cần ở nhà, đầu con đau lắm, đau lắm!" Nhạc Nhạc phệ tiếng oán giận, trên mặt góc nhìn miệng đông đảo nhăn cả lại.

Tiểu chưng cũng gật đầu đồng ý lời em gái, âu sầu gật đầu: "Ba, bọn chúng con đúng là không thể lại bị nhốt sống trong phòng, thiệt là khổ lắm đó!"

Thang Duy Thạc chú ý hai bé với dáng vóc đau đớn, lừng chừng mọt thời gian rồi nói: "Tiểu bác bỏ và Nhạc Nhạc lúc này cùng ba đi làm đi!"

Nghe nói được tới công ty của ba, hai đứa bé dại lập tức vỗ tay hoan hô.

"Tốt quá, đi doanh nghiệp ba!"

"Tốt!"

Hai đứa trẻ so với chỗ làm của ba không đến qua, nên tin tưởng nơi đó nhất quyết rất vui vẻ.

Vũ Tình so với quyết định của hắn có điểm giật mình, một tổng tài tuy nhiên muốn dẫn đứa con đi làm?

"Như vậy được không?" cô lo ngại hỏi. Thang Duy Thạc rún nhún vai, bĩu môi nói: "Chỉ rất có thể như vậy!"

---

Đưa Vũ Tình đi Warsaw, Thang Duy Thạc dẫn nhì con bước vào tập đoàn. Ba thân phụ con cùng nhau lấn sân vào đại sảnh, lập tức khiến cho nhân viên nhìn chăm chú.

Người ngoài vừa thấy phần lớn biết này nhị đứa bé bỏng là bé của tổng tài, vì chưng hai đứa bé bỏng rất tương đương tổng tài: "Tổng tài chào buổi sáng, oa, cục cưng thật xứng đáng yêu!" cô tiếp tân tò mò và hiếu kỳ tiến lên, nhìn hai đứa bé.

Nhạc Nhạc nghe được có fan khích lệ, nhanh chóng đáp lại một thú vui đáng yêu: "Cám ơn!" nói xong, nạm váy kính chào như bí quyết một công chúa.

"Oa, bảo bối thật đáng yêu!" cô tiếp tân con trẻ tuổi, nhì tay bít miệng lại che giấu sự lag mình.

Thang Duy Thạc khóe môi mỉm cười gật gật đầu, kế tiếp kéo người quen biết trẻ bước vào thang máy. Tiểu bác với khuôn mặt nhỏ nhắn, sùng bái hỏi cha mình: "Ba, ba đúng là tuyệt quá, bọn họ ddeuf yêu cầu chào cha hết!"

Thang Duy Thạc nhếch môi cười, coi thường khinh nhìn những mặt các con: "Tiểu chưng thích loại cảm xúc này sao? được toàn bộ mọi bạn cùng xin chào hỏi con."

"Thích!"

"Vậy Tiểu bác bỏ phải học hành thật xuất sắc nha, về sau công ty này đã giao mang lại con!"

"Tuyệt!" đái Bác tràn trề tự tin trả lời!

---

"Này các người gồm nhìn thấy chưa? Tổng giám đốc bây giờ mang theo nhỏ đi làm, cơ mà hai đứa trẻ cơ thật đáng yêu nha. Tuyệt nhất là đứa nam nhi với tổng tài khôn cùng giống nhau, y hệt như một phiên bản sao đó!"

"Nhưng mà, cô bé xíu kia cũng khá xinh đẹp, không chỉ có thế cười phất lên thật xứng đáng yêu!"

"Này, này nhì đứa bé dại không cùng một bà mẹ rồi. Một là của chủ yếu cung nương nương, một là của đái thiếp!"

"Phải không? người nào là thiết yếu thức, fan nào là bên phía ngoài vậy?"

"con trai là chính thất, cô gái là đái thiếp, vắt mà còn lừng chừng sao?"

Mọi tín đồ cùng liếc mắt một cái nhìn nhau, càng nói càng tranh luận ngày càng kịch liệt.